4. Những Người Đại Diện Cho Chúa - Tác giả: Derek Prince

   Chúng ta sẽ lấy một vài trường hợp. Thứ nhất là Giôsuê. Sau khi dân Ysơraên đã chiếm lấy thành Giêricô một cách lạ lùng, Giôsuê đã công bố một sự rủa trên bất cứ một người nào xây lại thành nầy. “Bấy giờ Giôsuê phát thề rằng: Phàm ai chối lệnh xây lại thành Giêricô nầy sẽ bị rủa sả trước mặt Đức Giêhôva, đặt nền nó lại tất con trưởng nam mình phải chết, dựng cửa nó lại tất con út mình phải chết” (Giôsuê 6:26).

lamthenao04 1210x680

Lời công bố nầy vào khoảng năm 1.300 T.C, đến 800 TC, một người đã tái thiết Giêricô: “Trong đời A-háp (khoảng chừng 500 năm sau), Hi-ên ở Bê-tên, xây lại thành Giêricô, khi người đặt cái nền thì bị mất Abiram, con trưởng nam mình. Lúc dựng cái cửa thì mất Sê-gúp, con út mình, theo như lời Đức Giêhôva đã cậy Giôsuê, con trai của Nun mà phán ra” (1Vua 16:34). Năm trăm năm sau, lời rủa sả do Giôsuê công bố đã thành hiện thực với người đã đứng ra xây lại thành Giêricô. Ông ta đã trả giá mất 2 đứa con trai. Bạn có thể tưởng tượng là các bác sĩ thời bấy giờ đã cố gắng tìm ra căn nguyên cái chết của chúng không? Không có lý do y khoa nào cả, thế nhưng chúng đã chết. Các bác sĩ không biết rằng nguyên nhân gây ra chính là từ 500 năm trước có một sự rủa sả đã được công bố bởi một người của Đức Chúa Trời trên người nào cố tình xây lại thành nầy.

Bạn có thể thấy rằng mình đang đối phó với những điều xảy ra trong đời sống bạn mà căn nguyên sâu xa là từ hằng trăm năm trước không? Một thí dụ khác là những lời của Đavít. Trong bài ai ca của ông sau cái chết của Saulơ và Giônathan Đavít là người rủa sả thật kinh khủng. Tôi không ngụ ý là chúng ta sẽ dùng chữ đó trong ngày hôm nay, ông đã rủa sả một số người. Khi bạn đọc một số Thi thiên của ông, có thể bạn sẽ rợn tóc gáy khi bạn suy nghĩ về điều đó. Đây là một phần trong chức vụ của một người Đức Chúa Trời không chỉ ban phước, họ cũng có thể rủa sả. Đây là điều ông nói trong bài ca đẹp đẽ nầy về Saulơ và Giônathan: “Hỡi núi Ghinh-bô-a !Nguyện sương móc và mưa chẳng sa xuống trên ngươi, và chẳng có đồng ruộng sanh sản vật dùng làm của lễ đầu mùa. Vì tại nơi đó cái khiên của anh hùng bị nhơ nhuốc, tức là cái khiên của Saulơ nó sẽ chẳng hề được xức dầu nữa” (2 Sam 1:21). Nói với ngọn núi thì có nghĩa lý gì, hay là bạn nghĩ rằng đó là chuyện lạ kỳ? Tôi muốn nói với bạn rằng những lời nói nầy đã được phát biểu độ 1.000 năm trước Đấng Christ, và bây giờ chúng ta đang ở gần hai ngàn năm sau Đấng Christ. Ngày nay bạn có thể đến xem những ngọn núi ở Ghinh-bô-a và ở đó không có cây xanh nào mọc lên được. Cây cối và cỏ xanh mọc được ở tất cả các núi chung quanh. Chính phủ Isơrael rất sốt sắng trong việc trồng rừng và đã cố gắng trồng cây trên núi đó, nhưng chúng không chịu mọc. Lý do gì? Đó là do những lời nói của Đavít từ 3.000 năm trước. Bằng cớ cụ thể vẫn còn đó trên đất nước Israel ngày nay. Đó là thực tế.

Bạn còn nhớ tiên tri Êlisê có một người đầy tớ tên là Ghêhaxi không? Lúc bấy giờ Ghêhaxi đã không nghe theo lời Êlisê và chạy theo Naaman sau khi ông này được chữa bệnh bằng phép lạ. Anh đã xin tiền và áo của Naaman và giấu không cho tiên tri Êlisê hay. Khi anh trở về nhà, Êlisê đã nói: “...Vì vậy, bệnh phung của Naaman sẽ dính vào người và dòng dõi ngươi đời đời” Và Ghêhaxi đi ra khỏi Êlisê, bị bệnh phung trắng như tuyết. Hậu quả đó là gì? Đó là một lời rủa sả do một người của Đức Chúa Trời công bố ra. Trong Tân ước, Mác 11:12-13: “Sáng ngày sau, khi đã lìa làng Bêthani rồi thì Ngài đói. Vừa thấy đằng xa có một cây vả có lá, Ngài đến đó xem hoặc có chi chăng, song tới gần rồi chỉ có lá mà thôi, vì bấy giờ không phải mùa vả”. Tôi tin nhưng không tuyệt đối lắm rằng trong loại cây vả, trước khi có trái thì đã có những chồi tròn xuất hiện trước. Người Á-rập gọi chữ nầy là trái sắp rơi”. Chúa Jêsus không phải vô lý khi trông mong trái vả khi chưa đến mùa. Nhưng bài học là nếu một cây vả không đâm chồi tròn ra trước thì nó cũng sẽ không có quả. Vì thế, Chúa Jêsus biết rằng cây vả nầy không bao giờ sinh quả. Và Ngài đã làm gì? Ngài đã phán với cây vả. Điều nầy có ý nghĩa không? Để trả lời, xin hãy nghe Chúa phán: “Chẳng hề có ai ăn trái của mầy nữa”. Và các môn đồ đều nghe lời ấy. Tôi chắc rằng họ đã nghĩ, vì thầy của chúng ta đã đi hơi xa rồi. Hãy tiếp đến câu 20: “Sáng hôm sau, khi đi ngang qua, thấy cây vả đã khô cho tới rễ”. 24 giờ sau, cây vả đã hoàn toàn khô héo. Bấy giờ Phierơ nhớ lại chuyện đã qua, thưa cùng Ngài rằng: “Thầy, coi kìa! Cây vả thầy đã rủa nay khô đi rồi”. Hãy để ý, ông nói cùng Chúa Jêsus, “Thầy đã rủa nó”. Kết quả là nó “đã khô đi rồi”. Chúng ta hãy nhìn lại một đoạn sách tương tự Mathiơ 21:20,21, cùng một câu chuyện: “Môn đồ thấy điều đó, lấy làm kỳ, nói rằng: sao trong giây phút mà cây vả liền khô đi vậy. Đức Chúa Jêsus đáp rằng “Quả thật, Ta nói cùng các ngươi nếu các ngươi có đức tin và không nghi ngờ chi hết chẳng những các ngươi làm được điều đã làm cho cây mà thôi, song đều các ngươi biểu hòn núi nầy rằng. Hãy cất mình lên và quăng xuống biển, điều đó cũng làm được”. Điều gì đã làm cho cây vả khô đi? Đó là lời rủa sả. Nhưng hãy để ý, Ngài cũng ban cho họ quyền rủa sả những đồ vật. Ngài phán: “Chẳng những các ngươi làm được điều đã làm cho cây vả mà thôi....”

Nếu chúng ta có thể nhận thức được, thì quyền phép mà chúng ta có thật là kinh khủng. Chúng ta thật sự hơi giống Môise khi Đức Chúa Trời kêu ông trở lại Ai cập và giải cứu dân Ysơraên. Ông nói: “Tôi không có điều gì hết, tôi sẽ đi với cái gì?”. Chúa phán với ông: “Trong tay ngươi cầm vật chi? Ông thưa rằng: “Một cây gậy chăn chiên”. Chúa phán: "Hãy ném xuống đất đi”. Và điều gì xảy ra khi cây gậy chạm xuống đất, nó hóa thành con rắn và Môise chạy trốn khỏi con vật mà ông đã từng cầm trong tay. Và Đức Chúa Trời phán rằng tất cả những điều ông sắp cần là cây gậy của ông. “Hãy đi Ai cập và làm việc đi”. Nhiều người trong chúng ta giống như vậy, chúng ta đang cầm một cây gậy trong tay chúng ta. Chúng ta không nhận biết rằng nếu chúng ta ném xuống đất, nó có thể biến thành một con rắn.

Tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện thật. Vào năm 1965 tôi là Mục sư phụ tá ở tại Chicagô. Ngay trên góc đường, ngang với nhà thờ, sát tường là một quán rượu. Không chỉ họ bán rượu, nhưng đó còn là nơi chứa gái điếm và chích xì ke ma túy bất hợp pháp. Chúng tôi có một buổi nhóm cầu nguyện ở nhà thờ vào độ tháng 10. Lúc đó tôi ở trên tòa giảng, là một trong những người hướng dẫn cầu nguyện, và không hề suy gẫm trước, tôi đứng lên và nói: “Trong Danh Chúa Jêsus tôi rủa sả quán rượu đó”. Và tôi không nghĩ thêm về điều đó nữa. Rồi vào dịp lễ giáng sinh, lúc 4 giờ sáng, có một cú điện thoại gọi đến nhà tôi: “Anh Prince ơi, nhà thờ đang bị cháy, anh muốn đến xem không?” Lúc ấy có lẽ 20 độ dưới số không, và tôi nghĩ: “Không, tôi không muốn đến xem”. Rồi tôi lại nghĩ: “Nếu tôi không đi và tỏ ra quan tâm đến việc nhà thờ bị cháy, có thể người ta sẽ nghĩa là tôi hờ hững chăng!. Thế là vợ tôi, bà Ladia và tôi đã lên xe và lái đến đó, khi đến gần, có nhiều ngọn lửa vươn lên trời và khói bay mịt mù. Đến nơi chúng tôi khám phá ra rằng đó không phải là nhà thờ, đó là quán rượu bị cháy, nhưng gió đang thổi từ hồ Michigan và thổi những ngọn lửa ngay về hướng nhà thờ. Khi chúng tôi đến nơi thì gió đã xoay hướng 180 độ và thổi những ngọn lửa hầu như về hướng khác khỏi nhà thờ. Kết quả là quán rượu đã hoàn toàn bị hủy phá và nhà thờ đã không hề hấn gì ngoài việc bị khói ám. Vị đội trưởng chữa lửa của đội cứu hỏa Chicago đã nói với một trong những vị Trưởng lão của Hội thánh: Người của các ông phải có một mối quan hệ đặc biệt với Đấng ở trên kia”.

Bạn có biết hậu quả của điều gì không? Một lời rủa sả. Khi tôi đã thấy những gì xảy ra, tôi tự nghĩ “Anh Prince ơi, từ nay trở đi anh phải hết sức cẩn thận về lời cầu nguyện của anh đó”. Tôi giống như Môise, tôi sợ điều tôi đang có trong tay.


Thêm bình luận

Tìm Kiếm

Dâng Hiến Ủng Hộ Mục Vụ

Nhà Tài Trợ Cho Mục Vụ

Thống Kê Truy Cập

7062906
Hôm Nay
Hôm Qua
Tuần Này
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
14608
13936
49509
85661
253822
6251166
7062906

21-03-2019 23:47:18

Đang Trực Tuyến

Đang có 1257 khách và không thành viên đang online

Đăng Ký Nhận Bản Tin!

Từ Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng | Tình Yêu | www.quangharvest.com