11a. Tôi Là Đá Kim Cương - Lisa Bevere

Người có tính khí vững chãi, có linh hồn nóng cháy, không hiểm nguy nào làm người đó sợ và không lao nhọc nào làm người buông xuôi. Samuel Johnson

Ðể kể về hành trình bắt đầu học hỏi về sự vững chãi như đá kim cương, tôi muốn quay lại dòng thời gian cách đây hơn một thập kỉ. Chuyện bắt đầu bằng một cú điện thoại của một chủ bút của một nhà xuất bản được thuê để cộng tác với tôi để viết một trong những cuốn sách của tôi. Cả hai chúng tôi đọc tới đọc lui nội dung cuốn sách của tôi. Buồn thay, tôi không còn nhận ra ý tưởng của tôi trong cuốn sách nữa vì cô ta chỉnh sửa hết các chương sách của tôi. Do thiếu đi sự tự tin, tôi cho phép cô ta hiệu đính lại tất cả. Tôi nhận ra là tôi không thể lùi bước thêm nữa. Mà tôi phải vâng lời Chúa viết ra những gì tôi được dạy.

Tôi biết cuốn sách này là thông điệp và sứ mạng mà Chúa giao phó cho tôi, và cuối cùng tôi là người phải khai trình về cách tôi quản lí nó. Ðối với sách vở, nó không chỉ là góp nhặt những từ ngữ thành trang sách. Nhưng nó chứa đựng giọng điệu và tác phong của tác giả. Tôi tin cách bạn đọc hay nghe một cuốn sách cũng quan trọng như những gì bạn đọc. Nếu nói những điều tốt đẹp nhưng với giọng điệu chua chát thì độc giả không học được gì.

DaKimCuong 1262x981

Vì lí do gì đi nữa, người chủ bút này thay đổi hết giọng điệu của tôi thành một giọng điệu giận dữ và ra lệnh. Ðây là không phải cách tiếp cận mà tôi muốn. Khi liên hệ đến phần lớn các đề tài, tôi là trung thành với Kinh Thánh, muốn tạo ra cuộc đối thoại với cộng đồng. Tôi thích nói với tư cách là một người chị em, một người mẹ và hiện tại là một bà nội, dù hy vọng của tôi là bạn cho phép tôi cái vinh dự trong lúc đọc những trang sách này gọi tôi là bạn.

Người chủ bút của tôi không đồng ý với hướng tiếp cận này. Cô ta rất cá tính và là một phụ nữ tài năng có nhiều chính kiến. Tôi có phản hồi nhưng cô ta không nghe tôi. Trong cuộc nói chuyện trên điện thoại, mọi thứ không giải quyết được. Chồng tôi nghe được cuộc nói chuyện khi tôi đưa ra ý kiến của tôi và đi qua từng câu từng chữ mà cô ta chỉnh sửa.

Tôi ngắt điện thoại và thở dài. Tôi hoàn toàn mệt mỏi sau cuộc nói chuyện đó. Tôi đang chỉnh sửa cuốn sách ở phòng ăn đối diện văn phòng của chồng tôi.

Chồng tôi hỏi, “Cuộc điện thoại khó khăn hả?” Tôi nhìn nhận, “Ðúng rồi.” Anh hỏi, “Có tiến triển gì không?” Tôi trả lời thành thật, “Em không biết,” Chồng tôi biết tôi hơi bực mình ở cuộc nói chuyện trước đó với cô chủ bút này. Chồng tôi thốt ra những lời xác quyết để ủng hộ tôi, “Thôi, lần này em nói có vẻ vững chãi hơn . . .” Tôi gật đầu.

Thình lình như thể lời của anh kích thích điều gì đó sâu sa trong lòng tôi. Tôi đứng lên và xác nhận lời của anh, “Tôi là đá kim cương!” Và sau đó để làm cho lời tuyên bố này gần gũi hơn, tôi bước vào văn phòng của chồng tôi và lặp lại. “Em là người vững chãi!” Chồng tôi gật đầu đồng ý. “Ðược rồi, hãy về làm việc đi.”

Sự sống đến với tôi.

Tôi quay lại máy tính của tôi và ôn lại các chương sách tôi đã gác qua một bên và viết lại hết. Tôi phát hiện ra giọng điệu của tôi trong sách. Tôi cảm nhận ngọn lửa của khải tượng của Chúa được khơi dậy về cuốn sách của tôi. Khi tôi viết lại, như thể là lời lẽ tuôn ra từ ngón tay tôi. Chiều hôm đó, phụ tá của tôi mang một bưu kiện đến. Cô ta nói khi đặt nó lên bàn, “Cô nhận một món quà lạ thường.” Cô ta đứng sang một bên và quan sát phản ứng của tôi khi tôi mở gói quà. Ðó là một cái hộp mạ vàng. Khi tôi mở hộp bằng lụa ra, tôi thấy một tờ giấy viết rất đẹp. Tờ giấy này in rất rõ những dòng chữ giống như cái thiệp cưới. Nó ghi ngày 12, tháng mươi Hai, 2005 và từ kim cương xuất hiện phía trên dòng chữ «Người vững chãi của Ta, Lisa yêu dấu của Ta, là Viên Kim Cương của Ta.»

Tôi rùng người. Sự thật thì tôi mới tuyên bố tôi là người vững chãi như kim cương mới vài giờ trước đó. Tôi ngồi xuống với ý thức rõ rằng lá thư tôi cầm không phải là lá thư bình thường. Tôi lấy hơi, đọc lại lần nữa. Trong tay tôi là một bài thơ tuyên bố về sức mạnh của Chúa cho cuộc đời tôi. Mỗi câu đều có những dòng chữ “Tôi là”. Chỉ một trang giấy mà chữ kim cương xuất hiện 5 lần. Những lời này gần gũi để tôi cảm nhận Cha thiên thượng nhìn thấy tôi. Không ghi tên ai ở cuối thư. Tôi đọc lại. Không thấy tên ai.

Tôi hỏi, “Quà này đến từ đâu?” Phụ tá tôi trả lời, “Chúng tôi không biết. Nó gói trong kiện hàng mà không ghi địa chỉ người gởi.” Tôi hạ mình vì có ai đó lắng nghe tiếng Chúa và để thì giờ viết những dòng chữ này cho tôi, ai đó không biết tôi đang thắc mắc bản thân và tranh chiến để viết cuốn sách. Xin Chúa ban phước cho họ. Tôi nhận món quà như là một dấu hiệu và sự xác nhận rằng tôi phải bám mục tiêu theo bản thảo, rằng tôi phải viết sách đó không chút sợ hãi và nói cho các chị em rằng Ðức Chúa Trời tạo dựng bạn để trở thành câu trả lời trong một thế giới đầy những vấn đề.

Tôi chưa biết gởi bưu kiện lúc đó. Dầu vậy, tôi giữ cái hộp đó và lá thư ngay trên bàn làm việc của tôi. Nó là bước ngoặc quan trọng đối với tôi. Những lời nhấn mạnh vào giây phút đó đã khiến tôi quyết định thành một con người vững chãi như kim cương, không chùn bước và không dao động về những gì Chúa phán với tôi và cách Ngài phán. Trong tương lai, tôi sẽ duy trì vị trí thẩm quyền này mà không thỏa hiệp.

Vào năm tới, tôi để nhiều lá thư trong cái hộp đó. Nó là lời chứng từ nhiều cô gái trẻ và các chị em đã được đụng chạm bởi cuốn sách đó. Cái hộp nhỏ quá và nó không chứa hết thư. Nhưng nó vẫn còn đó, phủ bụi cho đến thập kỉ kế tiếp.

 


Thêm bình luận

Tìm Kiếm

Dâng Hiến Ủng Hộ Mục Vụ

Nhà Tài Trợ Cho Mục Vụ

Thống Kê Truy Cập

10576370
Hôm Nay
Hôm Qua
Tuần Này
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
13954
26035
171232
172593
557422
9112450
10576370

22-09-2019 12:41:36

Đang Trực Tuyến

Đang có 672 khách và không thành viên đang online

Đăng Ký Nhận Bản Tin!

Từ Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng & Tình Yêu | www.quangharvest.com

ĐĂNG KÝ HOÀN THÀNH! Một e-mail với các bước tiếp theo để hoàn thành đăng ký đã được gửi đến địa chỉ e-mail.

Vui lòng kiểm tra email của bạn (bao gồm thư mục thư rác/spam) và hoàn tất đăng ký. Để nhận lại e-mail, đăng nhập bằng tên người dùng và mật khẩu đã nhập ở trên.