Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng & Tình Yêu | www.quangharvest.com | Chăm Chỉ Đọc Sách | 03 Suy Nghĩ Trong Những Điều Kiện Phép Lạ | David Yonggi Cho

Khi bạn đã thay đổi thái độ suy nghĩ từ tiêu cực sang tích cực bước thứ hai bạn phải làm là tự huấn luyện mình liên tục suy nghĩ đến những điều kiện phép lạ. Điều này được nhìn thấy trong đời sống của những môn đệ của Chúa Jesus Christ. Một lần nọ Chúa Jesus vào hoang mạc có 5.000 người đàn ông đi theo Ngài.

03TPANHRESuyNghiTrongNhung alone 480474 1280x853

Bên cạnh số 5.000 người đàn ông nầy có thêm 10.000 phụ nữ cùng với con cái của họ, thực tế của đám đông nầy ước chừng 20.000 người. Trời sẩm tối mọi người đều đói. Trời càng tối và càng lạnh, phụ nữ và trẻ con bắt đầu ngồi xuống dọc bên đường.

Chúa Jesus gọi Philíp, “Philíp ơi, ta thấy đoàn dân nầy đói rồi. Hãy cho họ ăn”.

Vì vậy Philíp nhận mạng lịnh từ nơi Chúa để cung cấp thức ăn cho đoàn dân đông đúc nầy. Nói theo danh từ của thời buổi hiện tại, bạn có thể thấy Philíp tổ chức cái mà ngày nay chúng ta gọi là một ủy ban để bàn luận cách tổ chức bữa ăn vĩ đại cho đoàn dân đông này không? Hãy tưởng tượng việc ông triệu tập các thành viên của ủy ban nầy, ông cho mời tất cả những môn đệ khá thông minh ngồi lại.

Với tư cách chủ tọa, ông khai mạc cuộc họp, “Thưa quí vị, Cứu Chúa chúng ta truyền lịnh cho tôi phải đãi tiệc cho 20.000 người tại trong nơi sa mạc đây. Vì vậy ủy ban của chúng ta phải có trách nhiệm làm việc đó. Ai có ý kiến gì không? Một người giơ tay lên, sau khi Philíp nhận ra ông, ông nói, “Ông không biết là chúng ta đang ở trong sa mạc sao? Chúng ta đâu có ở trong phố Giêrusalem. Hoàn toàn bất lực trong việc nghĩ đến sự ăn uống của những người nầy”.

“Tôi cũng nghĩ như thế”, có lẽ Philíp trả lời, “Xin ông thư ký viết câu đó vào”. Người thứ hai giơ tay lên, “Thưa ông chủ tọa, tôi muốn hỏi ông một câu. Chúng ta có đủ tiền không? Chúng ta cần ít nhất là hai trăm đơ-ni-ê để mua cho mỗi người một miếng bánh nhỏ liệu chúng ta có đủ số tiền đó không”. “Không”, Philíp đáp, “chúng ta không có lấy một xu”.

“Vậy là việc cung cấp thức ăn cho họ vượt qúa điều suy nghĩ của ông phải không”, người đàn ông đó nhắc lại.

“Vâng, tôi nhất trí với ông”, Philíp quay lại nhìn ông. “Xin ông thư ký cũng ghi câu ấy vào”.

Người thứ ba nói lớn, “Thưa ông chủ tọa, ông có biết lò bánh nào có thể cung cấp ngay một lúc nhiều bánh như thế không?

“Không”. Philíp nói, “tôi không biết lò bánh nào ở quanh đây cả”.

“Vậy, chà, phải mất nhiều tuần lễ mới làm đủ bánh để cung cấp thức ăn cho đoàn dân này, và như thế là không thể được!”.

“Vâng, tôi đồng ý với ông”. Philíp nói “Ông thư ký, hãy ghi câu ấy vào nữa”.

Sau đó, một môn đệ khác nói, “Thưa ông chủ tọa, tôi xin góp ý kiến. Ông biết bây giờ trời đã xế chiều. Tại sao chúng ta lại không giải tán đám đông, bảo họ mỗi người tự tìm chỗ ngủ và tự tìm thức ăn!”.

Buổi họp kết thúc, và Philíp ghi nhận tất cả ý kiến. Nhưng những ý kiến nầy đều là tiêu cực và không thể thực hiện được, bác bẻ lại những lời dạy của Jesus Christ và trực tiếp chống đối lại mạng lịnh của Ngài.

Rồi, Philíp đến cùng Chúa Jesus để thông báo cho Ngài sự việc ấy, nhưng khi ông bắt đầu nói, thì Anh-rê bước đến, tay cầm năm chiếc bánh và hai con cá. Philíp lớn tiếng, “Anh-rê, anh đang làm trò cười cho chúng ta hay sao? Anh đang làm đấy? Anh dùng năm chiếc bánh và hai con cá nầy cho cả đoàn dân 20.000 người nầy ăn sao? Anh mất trí rồi, Anh-rê ơi!”.

Nhưng Anh-rê không trả lời. Ông chỉ đem năm chiếc bánh và hai con cá đến với Chúa Jesus. “Chúa Jesus ơi, chừng nầy chẳng thấm vào đâu so với cả đoàn dân đông đảo nầy, nhưng dù sao con cũng đem đến cho thầy”.

Anh-rê nghe lệnh truyền của Chúa Jesus, tâm trí ông tiếp nhận mạng lệnh, và mặc dù nghi ngờ nhưng ông vẫn mang thức ăn ông tìm được đến cho Chúa. Anh-rê đã suy nghĩ tích cực, và qua sự suy nghĩ nầy ông đáp ứng được khải tượng của Chúa Jesus.

Rồi Chúa Jesus chúc phước cho bánh và cá đó, làm cho tăng lên bội phần và cả đoàn dân đông đảo ấy ăn no nê.
Tất cả Cơ Đốc Nhân đều thuộc về Christ; nhưng trong Đấng Christ có hai trường phái suy nghĩ: trường phái của Philíp và trường phái của Anh-rê. Bất hạnh thay, rất nhiều nhà thờ thuộc về trường phái của Philíp, chỉ nói về những điều không thể xảy ra. Họ la lên rằng đây là nơi sa mạc và bây giờ quá trễ rồi, và không thể nào cung cấp thức ăn cho đoàn dân được. Họ rất ít lời nói đức tin và chỉ nói về những sự không thể được.

Bạn thuộc về trường phái nào? Tôi biết có nhiều người ghi danh tham dự vào những trường cao đẳng và đại học khác nhau, nhưng đời sống suy nghĩ của bạn thuộc về trường phái nào? Bạn thuộc về trường phái của Philíp hay thuộc về trường phái của Anh-rê?

Vào năm 1969, khi Chúa phán với lòng tôi và bảo tôi xây dựng một nhà thờ chứa 10.000 người, tôi run sợ. Giống như Philíp, mỗi lần họp ban trưởng lão tôi nghĩ như Philíp và họ cũng nghĩ như các môn đệ của Philíp. Họ nói với tôi rằng điều đó không thể được.

Khi tôi nói vấn đề này với 600 chấp sự của tôi, một lần nữa, những người này cũng nói cùng một cách. Vì vậy, tôi cũng theo trường phái của Philíp, đến với Chúa Jesus và thưa với Ngài rằng, “Thầy ơi, con không thể xây dựng nhà thờ ấy được“. Nhưng Đấng Christ lại truyền lệnh vào lòng tôi rằng, “Ta không bảo con bàn bạc với các trưởng lão và các chấp sự của con. Ta bảo con đi và xây cất nhà thờ”.

Rồi qua Thánh Linh, Chúa Jesus phán với lòng tôi, “Cá nhân con con có thể dâng hiến điều gì?”.

Trong lòng tôi, tôi biết Ngài đang hỏi điều gì, nhưng tôi từ chối không nhận lời yêu cầu của Ngài, tôi nói, “Chúa ơi, đừng yêu cầu con làm điều ấy. Con lập gia đình lúc ba mươi tuổi, và suốt qua những năm nay con dành dụm được một số tiền để xây một căn nhà đẹp và tặng cho vợ của con. Con không thể bán ngôi nhà ấy được”.

Nhưng Chúa trả lời, “Hãy dâng những gì con có”.

“Cha ơi, nhà đó chỉ khoảng 20.000 đô”, tôi khóc, “chừng đó không thể xây được ngôi giáo đường lớn với các phòng phụ thuộc. Tổng trị giá của công trình kia lên đến năm triệu đô la số tiền bán ngôi nhà của con chẳng đủ vào đâu”.

Nhưng Đức Chúa Trời phán, “Hãy bán ngôi nhà của con và bằng đức tin mang số tiền ấy đến cho Ta”.

“Ô, Chúa ôi, điều nầy kinh khủng quá!” Tôi thưa với Đức Chúa Trời. “Làm sao con làm điều đó được?”.

“Nếu con luôn luôn tin lời con phán”, Chúa nhắc nhở, thì trước hết con phải tình nguyện dâng hiến những gì con có và những điều con sở hữu”.

Đối với người vợ của một người Triều Tiên thì căn nhà là tất cả của ta. Đó là nơi bà nuôi nấng con cái và xây dựng cuộc sống của bà ta và đó cũng là tài sản quí nhất của bà. Vì thế tôi rất sợ khi nói điều nầy với vợ tôi, và tôi bắt đầu chiến đấu trong sự cầu nguyện. Tôi cầu nguyện để vợ tôi bằng lòng bán nhà.

Một buổi chiều nọ, tôi mua mấy chiếc khăn và bó hoa đem về nhà làm quà tặng vợ tôi. “Tại sao mình tặng em món quà nầy?” Vợ tôi hỏi. “Có phải anh lo rằng em không yêu anh nữa sao?” Nhưng nàng đã hài lòng và chuẩn bị bữa tối rất ngon.

Ngợi khen Đức Chúa Trời”, tôi đáp. “Anh rất hạnh phúc vì đã chọn em. Nếu Đức Chúa Trời còn cho phép anh chọn thêm một người con gái khác nữa. Thì anh lại sẽ chọn em. Mỗi ngày em càng có ý nghĩa cho anh”. Sau một lúc, khi tôi cảm thấy đúng lúc, tôi nói, “Mình ơi, anh có một nan đề lớn”.

Nàng nhìn tôi, tỏ vẻ quan tâm, và hỏi, “Anh nói cho em nghe đi”.

“Chúng ta sẽ xây một nhà thờ lớn có 10.000 chỗ ngồi”, tôi nói, “nhà thờ đó có giá trị năm triệu đô la và khi anh đang cầu nguyện cho vấn đề nầy, thì Thánh Linh phán với lòng anh rằng nếu anh muốn có số tiền để khởi công xây cất nhà thờ, anh phải bắt đầu từ tài sản riêng của mình. Đức Chúa Trời muốn chúng ta dâng năm cái bánh và hai con cá.... và năm cái bánh và hai con cá ấy chính là căn nhà của chúng ta!”.

Vợ tôi tái mặt, nàng nhìn thẳng vào mắt tôi và nói, “căn nhà nầy thuộc quyền của em, không phải của anh. Đố anh đụng đến nhà nầy. Nó thuộc về em và của các con. Anh không thể dâng nó được”.

Phản ứng của nàng đúng y như điều tôi sợ. Rồi tôi đến với Chúa và cầu nguyện. “Lạy Chúa, bây giờ con đã làm xong những gì con có thể làm. Phần còn lại thuộc về Ngài. Xin Ngài sai Thánh Linh đến cắn rứt lòng vợ con để nàng sẽ đầu phục”.

Đêm ấy khi tôi cầu nguyện, tôi có thể thấy vợ tôi trằn trọc liên tục và vật vã không ngũ được. Tôi biết Đức Thánh Linh đang làm việc. Tôi thưa với Chúa, Ô, Chúa ơi, xin Ngài cứ thúc đẩy nàng”.

Và chắc chắn như thế, Chúa đã thúc đẩy nàng; vì gần một tuần nàng không ngủ được, đôi mắt thâm quầng. Cuối cùng nàng đến với tôi, “Em không còn giữ lập trường được nữa. Em không thể từ chối điều Thánh Linh cần. Em sẽ dâng ngôi nhà”. Vì vậy nàng đem giấy tờ nhà cửa đến và chúng tôi giao giấy tờ cùng nhà cửa cho ủy ban xây dựng nhà thờ. Chúng tôi giống như Anh-rê, người chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá trên tay, có đức tin tin rằng Chúa Jesus sử dụng phần thức ăn nhỏ nầy nuôi cả một đoàn dân đông đảo. Cũng vậy chúng tôi thuộc về trường phái của Anh-rê.

Tuy nhiên, một ngày nọ, vấn đề vị trí xây cất nhà thờ được đặt ra. Chính phủ Triều Tiên đang thiết kế một khu vực đặc biệt gọi là đảo Yoido. Đồ án thiết kế khu vực nầy rập theo khuôn mẫu của của Đảo Manhattan ở New York. Họ xây dựng những tòa nhà vĩ đại làm cơ sở chính quyền các cấp trên vùng đất ấy và cho phép xây cất một nhà thờ tại khu vực đó. Các giáo hội khắp Triều Tiên đều gởi giấy đăng ký đến nào là trưởng lão, Báp tít, Giám lý, Công giáo, Phật giáo và khổng giáo. Tất cả đều đưa kế hoạch và gởi đến Quốc Hội để xin phép xây dựng một nhà thờ tại vùng đất đặc biệt này.

Tôi cùng làm đơn đem nộp. Người chịu trách nhiệm nhận đơn nhìn tôi và hỏi, “Ông thuộc giáo phái nào?”.

“Hội chúng của Đức Chúa Trời”, tôi trả lời.

“Có phải ông muốn nói đến một nhà thờ nơi người ta la hát ca ngợi Đức Chúa Trời và làm ồn ào phải không? Và cầu nguyện cho người bịnh và nói những ngôn ngữ kỳ lạ phải không?
“Vâng, đúng thế”, tôi trả lời.

Ông ta lắc đầu, “Ông biết nhà thờ sẽ xây dựng nầy được đặt trước tòa nhà Quốc Hội. Nhà thờ nầy phải nghiêm trọng, uy nghi, còn nhà thờ của ông thì không thế. Chúng tôi không thể nhận đơn của ông”.

Tuy nhiên, lòng tôi lại sung sướng vì đây là cớ khiến tôi khỏi xây nhà thờ. Tôi trở về cầu nguyện với Chúa, “Lạy Chúa, Ngài nghe điều ấy rồi phải không? Chúng con không trang nghiêm đủ để được phép xây cất nhà thờ tại đấy”.

Bạn có thể đem mọi lý do khước từ đến với Chúa, nhưng Đức Thánh Linh luôn luôn có câu trả lời. Chúa Thánh Linh trả lời cho tôi, “Ta bảo con đi và nộp đơn xây cất nhà thờ khi nào?”.

“Con không được làm nhiệm vụ ấy sao?” tôi hỏi.

“Con yêu qúi của ta ơi”, Ngài trả lời, “con không nên theo con đường mà bây giờ con đang đi. Con phải đi đường khác, con đường cầu nguyện và đức tin”.
Vì vậy tôi bắt đầu kiêng ăn và cầu nguyện. Kế đó Thánh Linh phán với lòng tôi. “Con hãy đi tìm người có trách nhiệm mở mang bán đảo ấy”.

Tôi đi và chẳng bao lâu được biết là ông phó thị trưởng của thành phố là người chịu trách nhiệm mở mang toàn thể khu vực ấy. Tôi bắt đầu hỏi thăm về ông cũng như tư thất của ông, và tôi cũng biết thêm rằng mẹ ông là tín hữu giáo hội trưởng lão. Vì thế tôi đến thăm bà, cầu nguyện cho bà và bà được đầy dẫy Thánh Linh. Sau đó bà bắt đầu sinh hoạt với Hội Thánh tôi.

Ở Triều Tiên bà già có toàn quyền sai bảo con dâu. Tôi nói với bà nên đem dâu bà đến nhà thờ, “Dâu của bà cũng phải được cứu chớ!”.

Vì vậy bà cầu nguyện và tôi cầu nguyện, và bà đem vợ của con trai bà đến nhà thờ. Sau khi nghe giảng, cô ta dâng lòng mình cho Đấng Christ và được đổ đầy Thánh Linh.

Sau đó tôi bắt đầu nói chuyện với cô nầy, tôi tự nghĩ, “nếu mình chinh phục được người vợ, thì sẽ biết cách để chinh phục người chồng”. Vì vậy tôi khuyên cô, “Cô nên đưa chồng của cô đến nhà thờ nữa”.

“Nhưng anh ấy rất bận việc, cô ta trả lời”.

“Cô không muốn anh ấy bị xuống địa ngục phải không?”, tôi nghiêm nghị hỏi. “Vậy hãy đem anh ấy đến nhà thờ”.

Cuối cùng cô ta đưa được chồng mình đến nhà thờ nhằm lúc tôi giảng một sứ điệp đầy quyền năng. Dù tôi không nhìn thẳng vào mặt ông ta, nhưng tôi đang giảng cho ông, và ông đã dâng lòng mình cho Chúa một cách chân tình.

Chủ nhật sau đó ông vào phòng làm việc của tôi. “Thưa Mục sư, ông biết tôi chịu trách nhiệm trong việc mở mang bán đảo Yoido. Chúng tôi cho phép xây cất một nhà thờ cho nhiều người Triều Tiên ở tại đấy. Tôi ước chúng ta đem nhà thờ của mình sang đấy”.

Tôi muốn la to, nhưng Đức Thánh Linh không cho phép. Có đôi lúc Thánh Linh hành động cách ẩn mật; Thánh Linh buộc lòng tôi phải nói không, nhưng tôi cãi lại, “sao lại không nhận, con đã hết sức khó nhọc để làm việc nầy mà”. Trong lúc lòng tôi reo lên để nhận lời, thì tôi lại nói với vị phó thị trưởng, “Thưa ông phó thị trưởng, chắc không được. Việc dời nhà thờ nầy sang đảo Yoido rất tốn kém, ít nhất chúng ta phải mua ba hay bốn mẫu đất. Số tiền chắc hơn năm triệu đô la. Tôi nghĩ điều nầy không thể được. Rồi có điều nầy còn tệ hơn là chúng ta bị coi là Giáo Hội Ngũ Tuần không trang nghiêm, và chắc họ cũng không chấp nhận đơn xin của tôi”.

Ông mỉm cười và nói, “Tôi nghĩ tôi có cách. Ông hãy cầu nguyện một tuần rồi tôi sẽ trở lại. Ông có thể cho tôi biết dứt khoát, vì tôi phải xếp đặt mọi việc gấp rút”.

Tôi cầu nguyện suốt cả một tuần, và tuần sau ông ta trở lại phòng làm việc của tôi, “Thưa Mục sư, nếu Mục sư quyết định dời nhà thờ sang đấy, thì tôi sẽ sắp xếp cho Mục sư khu đất tốt nhất. Tôi cũng sẽ làm mọi thủ tục giấy tờ, mọi chi phí do văn phòng của tôi trả. Tôi sẽ nhờ người cộng sự của tôi sang Quốc Hội để nhận những bản giao kèo cần thiết, và tôi sẽ lo tất cả mọi thủ tục giấy tờ về việc đó nữa. Hơn thế nữa, tôi sẽ sắp xếp mọi sự để ông mua đất theo tài khoản từ chính quyền thành phố”.

Bấy giờ Thánh Linh nói vào lòng tôi. “HÃY LA LỚN”.

“Thưa ông phó thị trưởng, tôi chấp nhận”, tôi trả lời.

Đức Chúa Trời đã ngăn trở không cho tôi trả lời “đồng ý” cách đây một tuần, và kết quả là không những chúng tôi nhận được đất một cách kỳ diệu, mà chúng tôi còn được cứu khỏi việc chạy lo mọi giấy tờ cần thiết.

Sau đó tôi đi và ký hợp đồng với công ty xây dựng nhà cửa. Sau đó chẳng bao lâu họ đào móng và bắt đầu xây cất nhà thờ và những nhà phụ thuộc. Vị phó thị trưởng nầy bây giờ là một trong những trưởng lão nòng cốt trong Hội Thánh tôi.

Theo cách tương tự đó đức tin của bạn cũng được thử rèn. Nếu bạn có một kế hoạch nhỏ, bạn sẽ bị thử trong cách nhỏ, còn nếu bạn có kế hoạch vĩ đại, bạn sẽ bị đưa vào sự thử thách lớn. Đừng bao giờ nghĩ rằng đức tin của bạn chỉ đi du lịch qua những cánh đồng bằng hoa hồng. Bạn sẽ đi qua những chỗ hỗn loạn, những đồi dốc hiểm trở qua đó Đức Chúa Trời thử thách đức tin của bạn.


Pin it

Thêm bình luận

Tìm Kiếm

Dâng Hiến Ủng Hộ Mục Vụ

Nhà Tài Trợ Cho Mục Vụ

Thống Kê Truy Cập

11402339
Hôm Nay
Hôm Qua
Tuần Này
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
18808
26440
45248
242389
606950
9835398
11402339

22-10-2019 18:48:23

Đang Trực Tuyến

Đang có 696 khách và một thành viên đang online

Đăng Ký Nhận Bản Tin!

Từ Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng & Tình Yêu | www.quangharvest.com

ĐĂNG KÝ HOÀN THÀNH! Một e-mail với các bước tiếp theo để hoàn thành đăng ký đã được gửi đến địa chỉ e-mail.

Vui lòng kiểm tra email của bạn (bao gồm thư mục thư rác/spam) và hoàn tất đăng ký. Để nhận lại e-mail, đăng nhập bằng tên người dùng và mật khẩu đã nhập ở trên.